Khôn mà ngu ngơ mới tài

Chủ nhật, 13/6/2021| 3:19

Tôi từng nghe ba tôi kể không dưới một lần về chuyện của ba. Ba tôi là con một, độc đinh. Thời ấy hơn 30 mới lấy vợ là muộn. Cưới xong mẹ tôi, chờ đã một năm, mẹ tôi chưa có bầu, nội tôi đã sốt ruột.

khon ma ngu ngo moi tai
Minh họa

Nội muốn ba tôi cưới thêm vợ hai, vợ ba. Mẹ tôi biết ý nên xin nội cho mẹ chọn vợ bé cho ba tôi. Nội tôi gật đầu: "Vợ cả chọn vợ bé cho chồng là phải đạo". Và khen mẹ tôi là dâu thảo. Thế là mẹ tôi đi khắp làng này đến làng kia tìm vợ bé cho ba tôi. Trong một năm, mẹ tìm được đến hơn chục em. Mẹ nói với ba: "Tôi đã sàng lọc kỹ, cả thương lượng và loại ra hàng chục em có máu phản bội. Còn lại chục em này thuộc loại biết điều, trung thành và thuỷ chung". Mẹ không nói trung thành và thuỷ chung với ai.

Ba tôi quan sát từng em. Có lai lịch rõ ràng, trong sạch, trinh tiết, nhưng toàn là gái... ế. Loại đã ế thì đặt đâu ngồi đó thôi, có muốn phản bội cũng khó. Ba ngắm một hồi, mặt mũi tối tăm luôn. Nhìn mặt ba khổ sở, mẹ nói: "Anh hãy sáng suốt lựa chọn ai có tài có sắc thì em mang lễ vật đi cưới cho!" Cứ vài ba hôm là mẹ nhắc lại cái điệp khúc ấy.

Nghe kể đến đấy thì tôi hỏi: "Rốt cuộc ba có sáng suốt lựa chọn được dì nào không?" Ba cười: "Nếu tao sáng suốt thì mẹ mày đã kết tội tao phản bội rồi xẻ thịt, lột da tao luôn nhé". Nghe vậy thì tôi hiểu và bật cười: "He he. Mẹ đã sáng suốt như vậy thì cần gì ba sáng suốt nữa?" Ba tôi vuốt râu và cười to: "Mẹ mày còn sáng suốt hơn mày tưởng.

 Có lần nội mày sốt ruột đến mức bắt tao phải lựa chọn một em. Mẹ mày lập tức nói xấu hết 9 em và chỉ định duy nhất một em tệ nhất cho tao chọn. Và cũng nhắc, anh hãy bình tĩnh lựa chọn..."Ai nói gì thì nói, tôi vẫn phải bái phục mẹ tôi cao tay. Ba tôi tiếp: "Trong trường hợp này, nếu để tao tự do lựa chọn, không chừng tao đã mang về một em be bé xinh xinh và mẹ mày đã không đẻ ra chúng mày. Nhưng cái đời tao thì chắc chắn "ra tóp"!"

Nói đoạn, ba tôi chuyển sang luận Tam quốc. Ba kể đoạn trước trận đánh Xích Bích và bình: "Giỏi như Khổng Minh cũng có lúc rất ngu!". Tôi đọc Tam quốc không thấy điều ấy nên trố mắt nhìn ba. Ba nói: "Đó là lúc Khổng Minh nhìn thấy dũng tướng Hoàng Cái bị Chu Du xử phạt, ông ta cứ phe phẩy quạt đi qua một cách lạnh lùng. Khi về nhà, Lỗ Túc hỏi: "Sao ngài không lên tiếng can ngăn?" Khổng Minh khoe: "Chu Du dùng khổ nhục kế. Cản làm gì?" Lỗ Túc trố mắt: "Gì ngài cũng biết. Vậy thì càng phải ra sức can ngăn để tỏ ra mình ngu ngơ, không biết gì chẳng có lợi hơn sao?"

Đến đây thì Khổng Minh mới biết mình ngu. Vì ngu mà lại phô ra sự thông minh trước mặt Chu Du nên mới bị Chu Du tìm cách hãm hại!". Mỗi lần nói chuyện "sáng suốt" là ba tôi thường nhắc câu này: "Trí thời giả điếc giả ngu/Thằng khôn chạy mất thằng ngu chịu đòn". Tôi không rõ câu này ở đâu ra. Có vẻ khôn lỏi, nhưng cũng hay!

Top